Mar 13, 2011

Vỡ chum

3
Thế là con giai mẹ đã ra đời, sớm hơn 3 tuần so với dự định nhưng đó cũng đã là một sự thành công lớn lắm rồi của cả 2 mẹ con, của cả nhà.


Hành trình đi đẻ nói chung cũng xuôn sẻ mặc dù cũng không như đã lên dây cót từ trước.

Những ngày gần sinh, có vài chuyện tai bay vạ gió ập vào tai khiến tôi cũng cảm thấy hơi stress và bực bội. Nhưng lòng đã tự bảo dạ là cố gắng quên đi, khinh đi...(cuộc đời lạ thật, càng cố gạt đi thì lại càng nghĩ đến).
Đêm, không tài nào vào giấc được, cứ trằn trọc quay ngang quay dọc với cái bụng. 2h, rồi 2h20'....Có lẽ 2h30 thì tôi đã ngủ.Chợt một cảm giác rất khó tả, tôi chỉ kịp bật dậy thật nhanh và gọi chồng. Nhìn đồng hồ 3h30' sáng ...Kịch bản lặp lại như hồi sinh A Gừ: Vỡ ối.
Vì dã dặn dò chồng từ trước khi có tình huống này xảy ra nên bạn ý thực hiện khá bài bản.
Gọi điện cho bác sỹ và vào viện lúc 4h30. Sau các thủ tục thì lên nhận phòng và nằm chờ bác sỹ đến.

9h30, một y tá lên dẫn xuống phòng mổ. Bắt đầu run....run như chưa bao giờ run. Chị vòng tay ôm mà còn không sao đứng vững nổi. Cứ thử tưởng tượng, lát nữa thôi, mình sẽ nằm đó để người ta "xẻ thịt"...nhưng lại nghĩ đến con, tôi thấy mình cứng hơn chút. Tay vịn vào thang máy, hít thở thật đều và chào mẹ, chào chị. Thấy mặt mẹ còn tái hơn cả mình thì phải.

Các y tá hướng dẫn tôi lên bàn mổ, làm thủ tục tiền phẫu thuật và gây tê. Một y tá giữ đầu và chân vì sợ tôi giãy làm gẫy kim. Ôi, nếu có may ghi hình chắc ở góc nào thì tôi cũng không khác gì con heo nái đâu nhỉ. Nghĩ thế và tự bật cười. Sợ là cảm giác khi chiếc kim to uỵch cắm vào người nhưng cũng qua rất nhanh vì tê đến đâu là dại đến đó và tay thì vẫn run lên bần bật. Một y tá ra nắm chặt tay tôi trong khi bác sỹ bắt đầu "xẻ". Huyết áp có lúc tụt xuống 35, tim lúc nhanh lúc chậm. Tôi được tiêm thêm 1 mũi trợ tim hay đại loại cái gì đó để ổn định hơn.

Ngước mắt nhìn đồng hồ, vẫn tích tắc, tích tắc. 9h50-51-52-53....con giai ra đời và cất tiếng khóc đầu tiên. Nghe tiếng con khóc, thấy quặn ruột vì thương, bé tí như cái kẹo, 2750g. Giá đủ thêm ngày thì có khi cũng đạt mốc 3kg.

Chừng thêm 15' nữa thì bs khâu xong và tôi được chuyển qua hậu phẫu. Một chu kì xảy ra với không riêng tôi mà với tất cả các bà mẹ khác. Đó là choáng, khát, rét run, và rồi lại nóng. Hết thuốc tê, những cơn đau đầu tiên ập đến. Trời ơi là đau.....

Có tiếng thút thít, ngước mắt nhìn xung quanh, hóa ra có 1 bạn đau quá, không chịu nổi đã bật khóc.

14h30, tôi được về phòng nằm và gặp con. Nhưng lúc đó, vì đau quá nên cũng không sao có thể ôm con hay nói chuyện được với ai.

4 ngày nằm viện, mọi cung bậc của sự "khổ" đều nếm hết.

Lần thứ 2 sinh con, thấy vẫn ngỡ ngàng, vẫn đầy lo lắng, thậm chí là lo hơn lần 1 vì cái cảm giác đón chờ những thứ mình biết tỏng là vô cùng khủng khiếp.

Cả nhà gọi con là Boong, còn tên khai sinh thì vẫn chưa chốt. Phải đợi bố mẹ bốc thăm đã nhé

2 comments:

  1. nghe chi ke chuyen di sinh e be ma e thay hoi hop , chi dung tu "se thit"lam e thay so,hihi.Ma chi can dam that do sinh rat dau ma khong khoc,chi rat tuyet.

    ReplyDelete
  2. Còn nhiều cái rùng rợn hơn nhiều em ạ. Cứ bình tĩnh mà run em nhé

    ReplyDelete

Related Posts with Thumbnails