Mar 15, 2011

Be vs. Boong

Be vs. Boong

Tối qua, con đã lên phòng ông ngoại rồi mà thế nào lại gọi điện cho mẹ thút thít "mẹ ơi, con không thích ngủ với ông đâu, cho con ngủ với mẹ đi". Mẹ từ chối, dập máy. 5' sau, con lại gọi lại và vẫn điệp khúc đó. Mẹ nghe cái giọng có vẻ ầng ậng nước. Tự dưng thấy thương con quá chừng.

Con rất yêu thương em, lúc nào cũng quẩn bên mẹ và đòi chụp hình với em nhưng từ sâu thẳm, mẹ hiểu rằng con sợ phải "chia sẻ" mẹ với em.

Khi em chưa ra đời, mẹ đã từng nghĩ chắc chả có thế yêu thương ai hơn được Be, ấy vậy mà giờ đây, mọi sự đã khác. Mẹ yêu con, mẹ yêu cả em, mẹ thương con, mẹ cũng thương em lắm. Có lúc vì quá mệt mỏi, lại vướng víu vì cái sự quanh quẩn của con khiến mẹ không sao làm được việc gì ra hồn, thế nên mẹ quát con. Con không nói gì, đi ra 1 góc và ngồi khóc. Mẹ thấy mình có lỗi...Tình cảm là thứ thật khó làm cho cân bằng. Hôm qua, lúc đang đưa con vào giấc ngủ thì em lại ọ ẹ...Mẹ 1 tay bế em, 1 tay vỗ về con, hình như con khóc. Rồi tự dưng mẹ cũng khóc. Chả hiểu sao???!!! thực sự là chúng ta đang có 1 cuộc sống rất hạnh phúc mà sao nước mắt cứ trào ra. Giá con cứ òa lên thì mẹ lại có cớ "nạt" con là thôi, không được khóc nữa, đằng này con lại cứ thút thít tủi thân làm mẹ lúng túng lắm. Mà giá như mẹ làm tốt hơn nữa thì tốt biết mấy phải không Be.

Bố thì đùa tếu táo rằng "Bạn ý phải quen thôi. Trước giờ bạn ý vẫn là số 1, là Federer, giờ thì Nadal đã xuất hiện rồi, tạm xuống số 2 thì cũng là lẽ thường tình ý mà". Có lẽ bố đúng đấy con nhỉ.

Mẹ mong con mau chóng vượt qua giai đoạn thích nghi này nhé.







No comments:

Post a Comment

Related Posts with Thumbnails