Sep 30, 2010

Cả nghĩ

"Thế" doanh nhân???

12w, đi siêu âm 4D, bác sỹ cười hi hí "Siêu nhân rồi". Tôi muốn bù lu bù loa luôn.
Uh thì đúng, con nào chả là con...Tuy nhiên, tôi cũng không dám dối lòng mình...rằng tôi và cả MD đều thèm không phải 1 mà là 2 cô công chúa.

Ngồi nói chuyện với 1 cô bạn bên Nhật, nó không an ủi mà chỉ cải tổ tư tưởng cho tôi, và tôi lại đang ngẫm...Ừ, thì con giai, 2 con giai, rồi "may" thì sẽ có 2 con dâu, chỉ mong sau này con giai mình thật tự chủ, mạnh mẽ, yêu thương vợ và 2 vợ chồng nó sẽ chăm lo tốt cho nhau. Thế mới là hạnh phúc. Tôi chưa bao giờ đánh giá cao những bạn chồng cứ quấn riết lấy mẹ, bảo rằng "mẹ là nhất". Tôi không thích Be và cả Bon sẽ nghĩ tôi là số 1, số 1 phải là vợ và con.

Rồi 20 năm nữa, tôi sẽ nghĩ khác không nhỉ. Chính vì thế nên mới phải lưu giữ kí ức của mình ra đây... để mà sau này, chẳng may khó tính khó nết mà xét nét con dâu, thì mời mẹ chồng mở blog ra đọc lại nhé.

2 vợ chồng tôi, nằm gác chân lên tường, mắt nhìn trần nhà và bắt đầu tưởng tượng. Be sẽ ra sao, Bon sẽ ra sao. Nhưng chỉ nghĩ thôi, còn tương lai là do chính các con quyết định cơ mà. Những 20 năm nữa.

Nói 20 năm, thấy có xa quá không. Có khi nếu ngồi đếm thì lâu, (như giờ, tôi đang đếm ngược từng ngày cho đủ 9 tháng...) chứ nếu ngẫm thì không mấy. Mới 24 năm trước, bố dắt tôi, cầm chiếc cặp vá víu màu vàng, xếp hàng vào lớp 1. 10 năm trước, tôi đang là cô sinh viên năm 1, và bắt đầu mối tình thứ ...trong đời với người mà bây giờ tôi nói "chúc anh ngủ ngon" mỗi tối. Ôi, 20 năm nữa, con trai cả sẽ 25 và tôi tròn 50. Giờ thì tôi đã "hết son" nhưng vẫn "còn xuân", và lúc đó, tôi liệu có "hồi xuân".

Chúng tôi cứ nằm đó, mơ màng và tưởng tượng những cái xa xăm. Tay nắm chặt tay và rốt cục thì mở mắt ra đã sáng. Lại một ngày mới nữa, vội vàng cho con ăn, vội vàng đi làm...Trở lại với cơm áo gạo tiền thì hết mơ màng.

Sep 27, 2010

Một ngày nào đó, con sẽ đọc



Lâu rồi, 1 lần bố mẹ "to tiếng" trên xe, trước mặt con. Đúng ra là "tranh luận", nhưng ai cũng bảo vệ ý kiến của mình một cách hơi thái quá. Dù sao thì cũng thật đáng trách quá đi thôi. Con ngồi im, lặng thinh chơi ô tô đồ chơi. Nhưng mẹ nghe 1 tiếng rất nhỏ "mất trật tự quá". Chợt giật mình, vỗ vai bố bảo "thôi, lúc khác". Sau đó bố mẹ cũng quên luôn là đã tranh luận với nhau cái gì.

Nhưng vẫn chưa rút kinh nghiệm...

Hôm kia, bố mẹ lại "khẩu chiến". Lần này thì "chiến" thực sự và mẹ rất cáu, bố cũng cáu. Đúng là vợ chồng bằng tuổi, khi đã "lên máu" thì bằng vai phải lứa hết. Chồng vốn là "anh", vợ vốn là "em" nhưng lúc đó mà nghĩ được thì đã tốt. Mẹ gào, bố gào, chỉ có con là im lặng. Và sau đó thì vẫn con vẫn đi với bố (đây cũng là lý do cho bản rock đó).

Hôm qua bố kể là lúc lên xe, thấy con khóc, bố mới hỏi "tại sao" thì con chỉ khóc to hơn và bảo "con buồn lắm". Thảo nào, lúc 9h tối, bố đưa về, con chả chào mà chỉ đứng ôm mẹ và khóc, nói "con xin lỗi mẹ...tối nay con ngủ với mẹ cho mẹ đỡ buồn nhé" (hic hic, đặc ân đấy...Bình thường là con dính lấy ông ngoại cơ).

Bố mẹ xin lỗi con, ngàn lần xin lỗi con. Mẹ hi vọng sau này khi con đủ lớn và đọc lại những dòng này, con sẽ hiểu.

Cuộc sống và những mâu thuẫn của người lớn khó lường lắm con ạ. Cũng cố tránh rất nhiều nhưng ai nắm tay được quá 3 giờ đồng hồ. Có 1 điều là Con hãy cứ tin rằng, bố mẹ rất yêu thương nhau, gia đình mình vô cùng hạnh phúc. Nhưng va chạm, tranh luận giúp bố mẹ hiểu nhau hơn..và sẽ còn "hiểu" hơn nữa...
Tranh luận không phải vì căm ghét nhau mà chỉ đơn giản là vì "cái tôi" của cả hai đều quá lớn. Một cuộc chiến thường bùng nổ gay gắt nhưng hiếm khi kéo dài quá 24 tiếng đồng hồ. Vì chỉ sau khi bình tĩnh lại thì cả 2 bố mẹ đều thấy buồn cười, và quên mất là vừa "ầm ĩ" và lại toe toét.
Thực ra mẹ cũng không nghĩ một gia đình lúc nào cũng "anh ơi, em ơi" là hoàn toàn hạnh phúc đâu nhé. Sống thật, sống thẳng thắn mới là cái tạo nên sự bền lâu. Mẹ đang cố giải thích với con để con an lòng...và chính mẹ cũng an lòng. Hơi AQ một tí nhỉ.

Có điều, bố mẹ hứa sẽ cố gắng không "tái phạm" trước mặt con nữa. Mẹ sợ lắm những giọt nước mắt già trước tuổi của con. Hãy là một cậu bé biết cảm thông và ngoan ngoãn con nhé.

Ngày tháng năm của những hi vọng
Mẹ

Sep 15, 2010

Chè cốm

Photobucket


Mùa thu, mùa xanh của trời và xanh cả đất vì cốm. Cốm mà ăn với chuối thì tôi có thể xơi nửa nải được. Món nghiện ngập mà thấy 1 năm cũng chỉ vài lần được thoả thích nên càng thấy quý.
Cốm mua rõ nhiều, chuối đã hết mà vẫn còn nguyên đến 2 lạng. Cất trong tủ lạnh cũng ngót nghét 5 ngày nên nay phải lôi ra chế thành cái khác.
Một chút bột đao, một chút đường cho vừa miệng, thêm tí vani hoặc dầu hoa bưởi...thế là đã có bát chè nóng hổi cho 1 sáng bão.

Photobucket




Photobucket

Related Posts with Thumbnails