Apr 29, 2010

Làm người tốt trên đất này.


Chuyện của ta
Suy cho cùng là 1 từ “ý thức”. Cái này có được dạy ở trường không nhỉ. Thực ra là có. Nhưng.... ngay cả đến cô giáo thì có khi ý thức của 1 công dân trong xã hội văn minh của cô cũng chỉ bằng con kiến mà thôi. Vậy sao cô dạy được học sinh. (đừng vội bảo tôi thất lễ).
Cái này có được dạy ở nhà không nhỉ. Có chứ.
Nhưng…bố mẹ, ông bà cũng có nhiều lắm đâu mà dạy được con.

Trước tiên, phải tự hỏi sống văn minh là sống như thế nào. Xin khẳng định, đó không phải là cách là 99% người Việt Nam chúng ta đang sống. Và trong số 1% còn lại kia, chắc chắn không có tôi và những người trong gia đình tôi)
Tè bậy, việc này chẳng phải riêng của người lớn thiếu ý thức. Ngay cả những người có ý thức, ăn mặc đẹp thì cũng vẫn tụt quần con xuống và xi ngay bên lề đường. Thế cũng là tè bậy rồi còn gì. Chả giấu gì, tôi đã từng như vậy.
Xả rác (phải dùng từ này thì mới đúng chuyên môn)... chuyện này là muôn thuở. Cứ miễn không phải nhà mình thì đâu đâu cũng có thể vứt được. Một sự thật đâu cần chứng minh, đó là cứ bước chân ra khỏi cửa, chúng ta sẽ được diện kiến đủ loại: từ phân chó, vỏ hộp sữa, lá gói bánh đến cả bỉm trẻ em…
Nhưng tất cả những cái này ảnh hưởng đến xã hội nhiều hơn là cá nhân. Mà xã hội thì là của chung, ai hơi đâu xót xa.
Dám liều tôi khẳng định tất cả người Việt Nam (có tôi, các bạn, bố mẹ, anh chị, ông bà) đều từng hơn 1 lần cư xử thế.

Người Việt Nam ra nước ngoài rồi thì hết lời ca ngợi Tây, bảo họ văn mình trong khi dân mình thì…Chẹp, họ đôi khi loại trừ bản thân họ trong từ “dân mình”.
Thế nên…chừng nào còn là người Việt Nam, thì chừng đó hãy chấp nhận và bão hòa luôn trong cái sự nhếch nhác về ý thức đó.

Chuyện của tôi

Sáng vào ngân hàng, thấy 1 hàng dài, tôi cũng đứng vào xí 1 chỗ. Ngày cuối trước kì nghỉ lễ dài, đông đúc quá, ai cũng có việc để làm với chút tiền ít ỏi. Chợt 1 em rất xinh, mặc rất duyên, lao vào như 1 cơn gió, ra bàn rút phiếu, lấy bút, viết viết…

Tôi vẫn kiên nhẫn chờ đợi. 5 người, rồi 4, 3, 2...
A, đến lượt mình, tôi xém định đi lên thì vừa lúc em gái xinh từ bàn viết xong, phóng vút qua mặt tôi và lao ra quầy.
Tôi nhếch mép cười, còn biết làm gì hơn nữa
Em gái nhìn tôi băn khoăn “Sao hả chị?”
Tôi đáp “Thế bạn nghĩ là có sao không?”.
Cô bé nhân viên ngân hàng hiểu tình hình bảo em gái ra xếp hàng lại và để làm cho tôi trước. Tôi từ chối và không quên thêm hộ em gái 1 lý do “Bạn ý cần thời gian tự hỏi và tự trả lời tại sao nên em cứ làm cho bạn ý trước”.
Em gái trân mắt nhìn tôi, ánh mắt hình viên đạn. Tôi cũng nhìn lại, ánh mắt hình “trăng lưỡi liềm”. Xin phải nói thêm rằng, em gái này cũng toát lên 1 vẻ “dân văn phòng” như tôi, nghĩa là đi làm, tiếp xúc với những người cũng là “dân văn phòng”, đọc báo hàng ngày.
Tôi sẵn sang nhường nếu em gái đó vội thế mà cái miệng to son xinh thế kia, đôi mắt huyền kẻ đẹp thế kia chả lẽ chỉ dùng để ăn và nhìn trân trối thôi sao.
Em gái vẫn lặng thinh nhìn tôi, tôi cũng im lìm nhìn lại. Tôi không biết mình đang chờ đợi gì nữa…Xin lỗi ư, chắc khó…Tuyên chiến ư…Tự nhủ, nếu tôi nhìn em với anh mắt “trăng rằm” thì em dám lắm, nhưng tội cho em, hôm nay 16 nhưng trăng tôi lại khuyết.
Em gái đã được làm xong, đi nhanh ra. 2 bác Tây đứng sau tôi thúc giục "Your turn again!" và cười đầy ẩn ý.

Cô bé nhân viên ngân hàng vội gọi tôi, không quên xin lỗi vì lúc trước đã sơ suất.

Sau 5', việc của tôi cũng xong.


Chuyện chỉ có vậy.


Nhưng bạn hỏi tôi đi, làm sao thành người tốt trên đất này.

No comments:

Post a Comment

Related Posts with Thumbnails