Apr 9, 2010

Có một nỗi nhớ ...

Thế mà đã 1 năm rồi, kể từ cái ngày rất buồn đó.

Tôi vẫn nhớ như in cái cảm giác lạnh toát sống lưng khi Takagi gọi tất cả mọi người vào phòng, bộ mặt vẫn lạnh và thông báo một tin không thể được gọi là bình thường. Thực ra, 3 đứa chúng tôi đã đoán gìa đoán non việc này từ lâu, cũng đã tự bảo mình là phải chuẩn bị tinh thần, và hơn 2 chị em nhà kia, tôi đây đã từng 1 lần phải nghe điều tương tự. Ấy vậy mà vẫn không sao kiềm chế được...và tôi đã khóc. Nhưng lần này, tôi khóc không phải vì lo lắng mà là vì đau lòng. Lần trước là thực sự lo lắm, lúc đó vừa mới biết có bầu a gừ được vài ngày, kinh tế gia đình vẫn còn trút hết lên đôi vai còi tôi. Còn với MMK, thực sự là tôi yêu văn phòng với 5 con người đó, tôi yêu từng gương mặt, từng nụ cười, từng buổi sinh nhật, tiệc tùng, game...

1 năm đã qua, sao nhanh quá vậy nhỉ. Có cảm giác như mới ngày 1, ngày 2...

1 năm đã qua, chúng tôi mới gặp nhau được 1 lần nhưng cũng chẳng đầy đủ...

1 năm đã qua, nhưng tôi tin là cả H và H cũng vẫn có những cảm xúc như tôi lúc này đây.

Thực sự, chúng tôi đều thoải mái hơn với công việc mới. Hợp cũng được làm đúng với chuyên môn hơn, nhiều cơ hội hơn, được đi Nhật đến 2 lần rồi, xiền chắc cũng nhiều hơn nữa. Và hơn cả là đi lại rất thuận tiện. Huyền cũng nhờ có sự cố MMK mà đã có một bước ngoặt rất lớn trong cuộc đời. Tôi cũng phần nào giúp được chị Hằng để chị có thu nhập tốt hơn cả trước kia. Anh Bình cũng nói là anh thấy thoải mái lắm với chỗ làm mới. Và tôi thì lại thấy mình vẫn thế thôi. Chả khá lên, chả xấu đi. Nói chung cũng không nên phàn nàn, mà cũng chẳng có gì đáng để ca tụng.

Nhưng tôi hạnh phúc lắm khi thấy những người mình yêu thương vui vẻ như thế.

1 năm, vậy mà sao tôi chưa bao giờ nguôi ngoai nỗi nhớ. Mỗi lần đi qua con phố đó, tôi lại thấy chạnh lòng. Và giờ đây, như là duyên phận, tôi lại đi làm trên đúng con đường đó, gửi xe đúng chỗ đó....chỉ có điều, hàng ngày ngồi cạnh tôi không phải H và H. Thật tê tái quá...

Vẫn nhớ lắm lời của Ta là sẽ có 1 ngày tất cả tái ngộ ở cùng 1 nơi....1 ngày nào nhé.

Nhớ Ta lắm, nhớ lắm lắm lắm ý. Cả Fuk nữa....

2 comments:

  1. đọc bài này xong tự dưng cũng nhớ lại chuyện của mình, cũng thế đấy, nhưng sếp bảo "nên tự ra đi "...nhưng mình được sự giúp đỡ của một sếp khác...ở lại và ...chiến đấu...

    ReplyDelete
  2. còn văn phòng mình thi đóng cửa. Sếp cũng cố gắng lo việc làm hết cho cả lũ, cho mỗi đứa 6 tháng lương chống đói. Nhưng may là ai cũng tốt đẹp. Chỉ nhớ nhau thôi

    ReplyDelete

Related Posts with Thumbnails